Créer un nouveau blog :

A propos de ce blog


Nom du blog :
tonthatphusi
Description du blog :
tonthatphusi
Catégorie :
Blog Poésie
Date de création :
29.08.2010
Dernière mise à jour :
26.04.2015

RSS

Navigation

Accueil
Gérer mon blog
Créer un blog
Livre d'or tonthatphusi
Contactez-moi !
Faites passer mon Blog !

Articles les plus lus

· Tiếng Thu của Lưu Trọng Lư
· HẢI QUÂN VNCH NIỀM VUI HỘI NGỘ * 04-09-2011
· TÔN THẤT PHÚ SĨ - THƠ CHUYỂN NGỮ
· Hình ảnh tuổi thơ và trò chơi đồng quê Việt Nam.
· MỘT TRONG MUÔN NGÀN KỶ NIỆM VỀ MẸ - Tôn Thất Phú Sĩ

· NHỮNG VẦN THƠ VỀ BIỂN CỦA TÔN THẤT PHÚ SĨ
· TÔN THẤT PHÚ SĨ - DIMANCHE - 05 - FEVRIER 2012
· HẢI QUÂN VIỆT NAM CỌNG HOÀ
· Tôn Thất Phú Sĩ - TÂM SỰ CỦA CHỊ NGUỴ VĂN THÀ
· KHOÁ 7 HQ-VNCH * ĐỆ NHẤT THIÊN XỨNG
· Phó Đề-Đốc NGUYỄN HỮU CHÍ
· Huế vào hè với Phượng vĩ và ve sầu
· MỸ THO QUÊ HƯƠNG EM - TÔN THẤT PHÚ SĨ - MỘC THIÊNG
· NHỮNG VẦN THƠ MÙA HÈ - TÔN THẤT PHÚ SĨ
· PHƯỢNG HỒNG MÙA HẠ

Voir plus 

Statistiques 1561 articles


Thèmes

air amour article 2010 automne background belle blog bonjour bonne carte centerblog

Derniers commentaires
  RSS
Recherche

TÔN THẤT PHÚ SĨ - BON LUNDI

Publié le 26/04/2015 à 14:30 par tonthatphusi Tags : blog google image centerblog gif france bonjour film
TÔN THẤT PHÚ SĨ - BON LUNDI
 
 
TÔN THẤT PHÚ SĨ - BON LUNDI 
Click for Paris, France Forecast Click for Los Angeles, California ForecastClick for Hanoi, Viet Nam Forecast
Paris - Los Angeles - SaiGon
 
good morning tach cafe 2
*
THÂN MẾN KÍNH MỜI QUÝ THÂN HỮU CAFÉ PARISIEN
 
TÔN THẤT PHÚ SĨ - BON SAMEDI
 
TIN TỨC TRONG NGAY

PARIS TIN TRONG NGÀY

27-04-2015

 
TÔN THẤT PHÚ SĨ - BONJOUR !

MỜI ĐỌC THÊM TIN TỨC TẠI ĐÂY MỖI NGÀY :

 

VIỆT NAM FILM CLUB
TIN PARIS

DIỄN ĐÀN NGƯỜI DÂN VIỆT NAM

ĐÂY HUỲNH TẤN MẪM

NGƯỜI VIỆT LY HƯƠNG
ĐẠI HỘI TOÀN CẦU SVSQ-HQ-NHATRANG

CUỘC ĐỜI CỦA THỦ TƯỚNG NGUYỄN BÁ CẨN

NGÀY TÀN CỦA ĐẤT NƯỚC VIỆT NAM

HỎI LÀ TRẢ LỜI

NHÌN LẠI NỀN GIÁO DỤC VNCH ; SỰ TIẾC NUỐI VÔ BỜ BẾN

LỊCH SỬ CẦN NHẤT LÀ SỰ KHÁCH QUAN

SAIGON HAY HỒ CHÍ MINH - Nguyễn Thanh Nam

ĐỌC BÁO VẸM

HỒN VIỆT "QUỐC KỲ - QUỐC CA" VIỆT NAM
RFA-VIETNAMESE

VOA-VIETNAMESE
DÂN LÀM BÁO
QUAN LÀM BÁO

ANH BA SÀM
VIỆT VÙNG VỊNH

ĐÁP LỜI SÔNG NÚI
RFI- VIETNAMESE
BBC TIẾNG VIỆT

TÔN THẤT PHÚ SĨ - BONJOUR !

TÔN THẤT PHÚ SĨ - THƠ - ÂM NHẠC VÀ ĐỜI SỐNG

Publié le 25/04/2015 à 22:14 par tonthatphusi Tags : image blog centerblog vie amour coeur
TÔN THẤT PHÚ SĨ - STATISTIQUES
 

Je t'aime mon amour
Je t'aime pour toujours

Tu fais parti de mon coeur
Tu le seras pour toujours

Je t'aime à la folie
Je t'aime pour la vie.

ttps

THÁNG TƯ EM GỌI ANH VỀ - Tôn Thất Phú Sĩ

Publié le 25/04/2015 à 13:40 par tonthatphusi Tags : centerblog image

TỈNH MỘNG - Tôn Thất Phú Sĩ

THÁNG TƯ EM GỌI ANH VỀ
*
Anh ơi Anh !
Sao anh không về thăm quê cũ
Thăm con đường làng quanh co
Có hàng cây sầu đông mang nỗi lòng của nhớ
Và tâm tình người ở lại trông mong
*
Anh về đi anh
Em sẽ để dành cho anh
Một chút mưa
Một mớ lạnh từ đường tơ kẽ tóc
Giọt nước mắt dài đọng lại bờ mi
Cơn gió bấc buốt tê buồng phổi
Dải núi xanh mờ năm đó tiễn người đi
*
Anh về nghe anh
Vạt thóc vàng vẫn phơi dài trên con đường nhựa phủ
Nắng tháng tư mềm vẫn ôm ấp mái tranh xưa
Quê hương mình vẫn còn đó nỗi chờ mong
Gót chân nhỏ viễn du nơi đất khách
Lạnh lùng một kiếp đi rong
*
Paris bây chừ
Đang vào mùa hạ nóng
Anh có còn bồng bềnh theo với nắng mưa
Đứng nhìn dòng sông Seine nước chảy nhẹ bốn mùa
Anh có còn lầm lũi đi
Giữa đất trời
Nghe tiếc nuối
Nhớ về dòng sông xưa quê Mẹ
Dòng sông với biết bao tình nghĩa
Lặn ngụp tuổi thơ anh
Dòng sông Tháng Tư đưa anh ra biển
Đong đầy nước mắt buổi chia phôi
*
Quê hương ! Ôi quê hương !
Em cầu mong anh trở lại
Không lẽ nào ta mãi mãi phân ly
Phải có một ngày
Thôi hết đớn đau
Hàng triệu tấm lòng
Mừng vui hội ngộ
Tháng Tư buồn đi vào dĩ vãng
Tay nắm tay trong giấc mộng tương phùng ...
*
Tôn Thất Phú Sĩ
Paris * 25 Avril 2007

TỈNH MỘNG - Tôn Thất Phú Sĩ
 
THÁNG TƯ TRẢ LỜI THƯ EM

Viết sau khi đọc bài thơ
THÁNG TƯ EM GỌI ANH VỀ
*
Em hỏi anh
Sao không về thăm quê cũ
Vào tháng Tư mùa lúa chín vàng mơ
Có bóng em chờ trên con đê nhỏ
Mái nhà tranh ôm â'p những hẹn thề
Để ta đươc gần nhau nghe kể lể
*
Em ơi
Làm sao có thể
Khi hồn anh đang lịm chết môt niềm đau
Và tim anh vẫn rạng nứt một nát nhàu
Mong ngày quê hương đất trời rạng rỡ
Người với người chẳng còn chút âu lo
*
Xin giữ hộ anh
Những thân aí buồn vui
Trong ngăn phần kỷ niệm
Ma`nâng niu một qua' khứ ngọc ngà
Xin đừng dỗ dành anh
Những điều không tưởng
Bởi ngày xưa chừ chưa hóa kiếp hồi sinh
*
Em có biết không
Ba mươi mấy năm qua
Có bao giờ anh quên chờ đợi
Một bình minh nắng tỏa khắp mọi nhà
Anh đã xót xa
Bởi nhật nguyệt xoay vần
Đất trời trăn trở
Làm sao biết được
Bài thơ anh đang viết cho em bây giờ
Còn có thêm đoạn kết sáng ngày mai
*
Anh ở đây
Màu quê hương nở trên từng ngọn cỏ
Gió mơn man hoa nhân ái vạn nẻo đường
Tình thương đầy trên mười ngón tay ngoan
Bài ca dao mẹ là tiếng chuông chiều tịnh độ
Những nỗi khổ theo anh
Trên bước đường lưu lạc
Hình như
Đã đi vào dĩ vãng
Hiện tại chừ chỉ còn lại chút phân vân...
*
Tháng Tư về
Anh nghe rất rõ
Hai chữ Tự Do
Giữa đất trời lộng gio'́ tha hương
Để tiếc để thương
Mắt biếc ngày xưa sao lấm bụi mờ
Cho anh đứng chờ giữa một dòng sông...
*
Kim Thành
April 2007

TỈNH MỘNG - Tôn Thất Phú Sĩ

 

HIẾU THUẬN HỢP CA

Publié le 24/04/2015 à 21:58 par tonthatphusi Tags : blog image centerblog

TỈNH MỘNG - Tôn Thất Phú Sĩ

 

HIẾU THUẬN HỢP CA

**

Sương lam tuôn rơi hắt hiu bên hàng thông xám reo vi vu,
Khiến xui bao nhiêu nhớ nhung tràn lòng ước mơ.
Người đi phương xa đâu ngờ,
Miền quê hương ai mong chờ,
Ðau đớn xót thầm từ ngày biệt ly.

*

Gió thu về mang thương nhớ,
Ðến cho lòng thêm chan chứa.
Lá ngô bay trong sương sầu,
Biết bao giờ còn thấy nhau.

*

Tối buông màn sương pha muối,
Xót xa lòng riêng trăm mối.
Gió thu xưa không quên về,
Cớ sao mà người cứ đi...
*
Ðêm đêm canh ba lắng nghe , câu hò êm ái trên dòng sông,
Tiếng ca năm xưa thản nhiên cùng thuyền cuốn xuôi.
Ðò quên không mang duyên về,
Còn vương đâu đây câu thề,
Xa vắng mấy nghìn lần nhìn thuyền đi...

NỤ HOA VÀ TÌNH YÊU - tôn thất phú sĩ

Publié le 24/04/2015 à 13:46 par tonthatphusi Tags : blog paris image centerblog vie amour article coeur 2010
NỤ HOA VÀ TÌNH YÊU  - tôn thất phú sĩ
 
TÔN THẤT PHÚ SĨ - NỤ HOA VÀ TÌNH YÊU

TÔN THẤT PHÚ SĨ - STATISTIQUES

TÔI ĐỌC THƠ TÔI

*

Những lúc buồn buồn tôi đọc thơ tôi
Để thấy lại đời mình qua năm tháng
Từ những xuân sang có nắng lụa vàng
Đến những đông tàn buốt ngọn sầu đông

*

Tôi đọc thơ tôi trôi trên biển nhớ
Thấy nhấp nhô ngọn sóng ngất ngây say
Thấy bến thấy bờ vẫy tay quờ quạng
Rồi bàng hoàng thương tiếc tuổi xa bay

*

Hỡi những người cùng tôi chia nỗi nhớ
Hãy đọc thơ tôi bằng trái tim yêu
Ôm hạnh phúc trong tiếng cười rạng rỡ
Thở cùng tôi tiếng khóc vỡ hồn hoang

*

Mảnh hồn tôi, mảnh hồn thơ vụng dại
Rẽ đường mây, qua vạn lý trùng trùng
Mắt nhạt nhòa Liêu Trai hoài cố quận
Mơ tương phùng huyễn hoặc một vầng trăng

*

Mảnh hồn tôi, mảnh hồn thơ viễn mộng
Đi tìm trăng giữa đêm tối mịt mùng
Tâm bước nhẹ trên hoang tàn đổ nát
Nghe chơi vơi tình tự với ngàn sao

*

Tôi đọc thơ tôi xanh xao một cõi
Tiếng gọi thầm mặn chát giọt sầu rơi
Người ở nơi đâu? Đường nào Bến Đợi ?
Thuyền xa khơi, xin một lối tìm về...

*

Kim Thành
November 2010

TÔN THẤT PHÚ SĨ - STATISTIQUES

 

NỤ HOA VÀ TÌNH YÊU
*
Một nụ hoa mơn mỡn
Ẩn trong cụm lá xanh
Như mối tình lặng câm
Ðứa con trai mới lớn
*
Hoa có mùi hương nhẹ
Thoang thoảng thơm về đêm
Hoa có màu sắc lạ
Con bướm ngẩn ngơ tìm
*
Nhớ tình yêu sôi nỗi
Chiêm bao người tương tư
Người em gái tôi thương
Nụ hoa xinh nở vội
*
Lời yêu đương thầm gọi
Trong cơn khát cháy lòng
Mông mênh vùng sa mạc
Chợt thấy nguồn nước trong
*
Xin thời gian ngừng lại
Ðể tình không đổi thay
Sắc màu tươi thắm mãi
Hạnh phúc nằm trong tay
*
Nhưng hoa sao mau tàn
Vài ngày rồi ủ rủ
Như tình tôi vừa chớm
Một thoáng thành hoang vu
*
tôn thất phú sĩ
Paris 1981

TÔN THẤT PHÚ SĨ - STATISTIQUES

 

BÂNG KHUÂNG - Tôn Thất Phú Sĩ

*

TÌNH NGƯỜI THUỶ THỦ

*

Mưa vẫn mưa dài trên lối đi
Giọt mưa rơi ướt tuổi xuân thì
Em tôi vừa độ trăng mười sáu
Vô tư chưa biết sầu biệt ly

*

Bỗng dưng màu nắng trong như ngọc
Tôi xin làm nắng hôn tóc em
Em cười ... em không thích màu nắng
Làm gió bay bay mái tóc mềm

*

Ngày tôi đi con chim sâu nhỏ
Ðậu tít trên cành hót tiễn đưa
Bẽn lẽn em trao chùm hoa trắng
Tôi thả hoa trôi theo sóng lùa

*

Con tàu tách bến chạy ra khơi
Tôi đi vào biển mặn trời cao
Em đến cổng trường còn ngói lại
Lưu luyến trong tôi sóng dạt dào

*

Từ đó hồn tôi thành cổ thụ
Rễ cây dài bám tóc em mơ
Tình tôi là tình người thuỷ thủ
Em là con tàu trong ý thơ

*

Tôi sẽ về để lại gặp em
Ðể lau nước mắt thắm bờ mi
Em tôi nay đã tròn mười chín
Giờ em đã biết sầu biệt ly ...

*

tôn thất phú sĩ
Paris 1981

TÔN THẤT PHÚ SĨ - NHẠC MÙA CHINH CHIẾN

TRANG THƠ KIM THÀNH 2

THƠ TÔN THẤT PHÚ SĨ * 1

TRANG THƠ KIM THÀNH 1
THƠ TÔN THẤT PHÚ SĨ * 2

THƠ TÔN THẤT PHÚ SĨ * 3
THƠ TÔN THẤT PHÚ SĨ * 4

THƠ TÔN THẤT PHÚ SĨ * 5

THƠ TÔN THẤT PHÚ SĨ *6

100 BÀI THƠ PHÁP - ANH * TTPS PHỎNG DỊCH

TÔN THẤT PHÚ SĨ - STATISTIQUES

*
NhaTrang Ngày Về - Thanh Hà

TÔN THẤT PHÚ SĨ - NHẠC MÙA CHINH CHIẾN

TÔN THẤT PHÚ SĨ - STATISTIQUES

Publié le 23/04/2015 à 05:58 par tonthatphusi Tags : centerblog image

TÔN THẤT PHÚ SĨ - STATISTIQUES

Đường Nguyễn Huệ và toà Đô Chính năm 1960TÔN THẤT PHÚ SĨ - NHẠC MÙA CHINH CHIẾN

TÔN THẤT PHÚ SĨ
THÂN CHÚC QUÝ BẠN MỘT NGÀY THẬT TUYỆT VỜI

TÔN THẤT PHÚ SĨ - NHẠC MÙA CHINH CHIẾN

photo

ĐƯỜNG TỰ DO

Nền cũ lâu đài bóng tịch dương.....

TÔN THẤT PHÚ SĨ - STATISTIQUES
TÔN THẤT PHÚ SĨ - STATISTIQUES *
TÔN THẤT PHÚ SĨ - NHẠC MÙA CHINH CHIẾN
 
BẢN THỐNG KÊ BẠN ĐỌC VÀO XEM MỖI NGÀY
 
1.561 articles
 
20-04-2015 - 06H00
308.093 visiteurs
21-04-2015 - 06H00
308.293 visiteurs
22-04-2015 - 06H00
308.494 visiteurs
23-04-2015 - 06H00
308.703 visiteurs
24-04-2015 - 06H00
308.907 visiteurs
25-04-2015 - 06H00
309.110 visiteurs
26-04-2015 - 06H00
309.312  visiteurs
 27-04-2015 - 06H00
.............  visiteurs
TÔN THẤT PHÚ SĨ - NHẠC MÙA CHINH CHIẾN

EM ĐI RỒI - Tôn Thất Phú Sĩ

Publié le 22/04/2015 à 22:40 par tonthatphusi Tags : centerblog image 2010
EM ĐI RỒI - Tôn Thất Phú Sĩ

TÔN THẤT PHÚ SĨ - NHẠC MÙA CHINH CHIẾN

EM ĐI RỒI - Tôn Thất Phú Sĩ

TÔN THẤT PHÚ SĨ - NHẠC MÙA CHINH CHIẾN

EM ĐI RỒI
*
Chia tay nhau, em trở về xứ lạ
Con phố chiều quay quắt thiếu người thương
Bên kia trời hẳn là cõi vấn vương
Để anh gọi tên em làm điểm hẹn
*
Chia tay nhau, như một lời nhắn nhủ
Mỗi ngày qua là mỗi nhớ nhung về
Tâm hồn anh ngọn núi lửa đam mê
Không yên ngủ vở tan thành mảnh vụn
*
Em đi rồi Paris buồn gió cuốn
Chiều sông Seine đâu nữa bước song đôi
Hạnh phúc nào đưa thuyền tìm Bến Đợi
Anh thẩn thờ vuôn sới mối tình si
*
Có một lần cô đơn về bóp nghẹt
Trái tim anh đau nhói buốt đợi chờ
Anh gọi vô cùng vòng tay rộng mở
Ôm cho tròn hình bóng dáng kiêu sa
*
Có một lần anh đi qua bến mộng
Thấy em cười lồng lộng tóc mây đưa
Mùa thu về lá vàng rơi trước cửa
Vẫn xa xôi .. .vẫn sóng vỗ bạt ngàn
*
Con thuyền tình
BẾN ĐỢI
Tháng ngày trôi...
*
Tôn Thất Phú Sĩ

TÔN THẤT PHÚ SĨ - NHẠC MÙA CHINH CHIẾN

HOÀNG ĐỨC TÂM DIỄN NGÂM

TÔN THẤT PHÚ SĨ - NHẠC MÙA CHINH CHIẾN

Người bạn trẻ thân mến,
*

Tôi rất thích thú khi đọc thơ trữ tình của bạn. Với cuộc đời quá triền miên vì mệt mỏi, với tôi, thơ trữ tình của bạn có giá trị thực tế như là một thứ thuốc hồi xuân thần diệu: đem tôi từ thế giới khô cằn 74 tuổi lẻ trở về với thế giới thần tiên mà tương lai trước mặt là cả một hừng đông mầu hồng, tuổi 17
"EM ĐI RỒI" mà tôi đọc hôm nay, tìm thấy trong kho "lưu trữ" cuả bạn là một cây qúy trong rừng cây qúy cuả TÔN THẤT PHÚ SĨ.
"EM ĐI RỒI" buồn như một tiếng than, não nề đầy nuối tiếc như một tiếng thở dài có âm giai nức nở... Chỉ thế thôi, chân thành với chính mình và với bạn đọc cuả mình, TÔN THẤT PHÚ SĨ đã dìu tôi chìm vào với thế giới mộng mơ lãng đãng mờ ảo đó.
Và trong khung cảnh ấy, chỉ còn có hình ảnh người mà anh thương là rõ rệt, tên người đó là chói sáng, nơi ấy là "điểm hẹn"....
Đọc thơ anh, "EM ĐI RỒI", tôi tìm thấy nỗi buồn da diết như sự chia ly cuả người chinh phụ: "Sẩu đong càng lắc càng đầy". nếu thơ xưa với "nỗi buồn chết người ấy" đã làm tôi mon men đến sống chốn thơ văn thì ngày nay, nỗi buồn ướt át cuả nhà thơ TÔN THẤT PHÚ SĨ "Mỗi ngày qua là mỗi nhớ nhung về" cũng làm tôi cuốn tròn vào quá khứ, khung thời gian và không gian cuả "tuổi học trò"......

*

Colmar ngày 03-03-2010

NHỮ-VĂN-ÚY

Cựu Dân Biểu Quốc Hội VNCHTÔN THẤT PHÚ SĨ - NHẠC MÙA CHINH CHIẾN

TÔN THẤT PHÚ SĨ - GIỚI THIỆU TÁC GIẢ VÀ TÁC PHẨM

Publié le 22/04/2015 à 12:23 par tonthatphusi Tags : image centerblog
TÔN THẤT PHÚ SĨ - GIỚI THIỆU TÁC GIẢ VÀ TÁC PHẨM

 

TÔN THẤT PHÚ SĨ - GIỚI THIỆU TÁC GIẢ VÀ TÁC PHẨM

NHƯ NGẨN NHƯ NGƠ

Thơ Kim Thành – Tôn Thất Phú Sĩ *Giọng Ngâm Hồng Vân – Hoàng Đức Tâm CD EM ĐÃ TRỞ LẠI PARIS * NHƯ NGẨN NHƯ NGƠ CD EM ĐÃ TRỞ LẠI PARIS 

*

EM ĐÃ TRỞ LẠI PARIS

Thi Nhạc Giao Duyên Thơ Kim Thành *Nhạc Lê Mạnh Trùy, Kiều Túy Vinh, Mộc Thiêng

*

CD EM ĐÃ TRỞ LẠI PARIS‏ - TÔN THẤT PHÚ SĨ * TRANG 141 CD EM ĐÃ TRỞ LẠI PARIS‏ - TÔN THẤT PHÚ SĨ * TRANG 141CD

*

TIẾNG CHIỀU

Thơ KimThành - Tôn Thất Phú Sĩ
12 Ca Khúc Mộc Thiêng Phổ Nhạc
Bùi kim Ánh Trình bày - Tranh bìa Đinh Cường

*

TÔN THẤT PHÚ SĨ * TRANG 115

TÔN THẤT PHÚ SĨ * TRANG 115

MAI ANH VỀ SẼ DẮT EM THEO
*
Mai anh về sẽ dắt em theo
Hai đứa vui trong nắng Sài Gòn
Nhà Bè nước chảy chia hai ngã
Cay đắng ngọt bùi vẫn sắt son
*
Bàn tay em vẫy chào xứ Huế
Qua Tràng Tiền giòng nước long lanh
Áo dài lụa trắng khung trời cũ
Ngơ ngác hồn anh một bóng hình
*
Vượt đèo Hải Vân vào Đà Nẵng
Tìm về tuổi mộng mái trường PHAN *
Em đi gót nhẹ rơi thành nhạc
Anh ngẩn ngơ rồi em biết không
*
Chùa Cầu gió nhẹ lùa tóc rối
Khỉ già ngồi đó mấy trăm năm
Phố cổ Hội An tô mì Quảng
Quán nửa đêm xưa vẫn nhớ thầm
*
Theo con tàu suốt ghé Nha Trang
Ta dẵm chân lên bãi cát vàng
Hương thơm phở Chụt còn ngây ngất
Vạn thuở chờ mong một cánh buồm
*
Anh sẽ đưa em nhập cuộc vui
Hạt lúa vàng thơm thấy bùi ngùi
Mùa gặt năm nay mênh mông thóc
Tây Đô yêu dấu rộn tiếng cười
*
Rồi ta về tuốt tận Cà Mau
Bắt con cá lóc nấu canh bầu
Thương em từ lúc chiều chưa xuống
Anh đứng thẩn thờ trên bải dâu
*
Ta chắp cánh bay về Hà Nội
Trăng Hồ Tây đưa đẩy điệu Sa Pa
Rượu cần cay xé bờ môi mặn
Cầu Long Biên gãy nhịp tự bao giờ
*
Mình đi chưa hết nẽo đường thương
Đau thắt con tim rất lạ thường
Mộng về bước nhẹ không nghe tiếng
Se sắc trong lòng nhớ cố hương
*
tôn thất phú sĩ
*
*Trường Phan Châu Trinh Đà Nẵng *

100 - I SAW THEE WEEP - G. G. LORDBYRON - TÔN THẤT PHÚ SĨ

TUỔI HỌC TRÒ - Nội Trú lớp Đệ Nhất * La San PELLERIN Huế

Publié le 21/04/2015 à 21:45 par tonthatphusi Tags : message centerblog news paris rouge
TUỔI HỌC TRÒ -  Nội Trú lớp Đệ Nhất  * La San PELLERIN Huế

 

TÔN THẤT PHÚ SĨ - BON MARDI

TUỔI HỌC TRÒ - Nội Trú lớp Đệ Nhất  * La San PELLERIN Huế

 

1960-1961

Mãi Mãi Một Dòng Sông
Trần Hoan Trinh
 
Giấc ngủ nào cũng đầy bóng Huế xưa
Con phố buồn đứng ướt đẫm trong mưa
Đêm hoàng thành ánh trăng lai láng
Và tiếng chuông chùa vọng giữa khuya
 
Cứ muốn về Vỹ Dạ của anh
Đi trên đường rợp bóng tre xanh
Thăm ngôi vườn nhỏ thời thơ ấu
Mít , nhãn, cam, chanh trái chĩu cành
 
Cứ muốn về Bến Ngự của em
Lang thang đường Trần Thúc Nhẫn không đèn
Đứng lặng nhìn qua hàng dậu thấp
Ai ngồi học bài xoã tóc trong đêm
 
Vẫn muốn về tắm nước sông Hương
Theo con sóng trôi về thượng nguồn
Rửa hết phong trần một đời lăn lóc
Nằm ngủ bên bờ Bãng Lãng mù sương
 
Vẫn muốn về thăm lăng tẩm cố đô
Qua cầu thả tóc gió tìm thơ
Dang tay ôm hết trời đất lại
Cho thoả niềm thương nỗi đợi chờ
 
Dù ở trời Tây hay trời Đông
Dù ở đầu non hay cuối rừng
Ta vẫn một đời thương nhớ Huế
Trong hồn có bóng một dòng sông...
 
(Mãi Mãi Một Dòng Sông , trong QUÊ HƯƠNG THƠ VÀ EM)
 
Trần Hoan Trinh  
 
Một buổi chiều, tôi nhận được bài thơ "Mãi Mãi Một Dòng Sông" của người Thầy cũ gởi tặng,kèm với lời nhắn nhủ : "Sao em không viết tiếp năm học ĐỆ NHẤT của em ?". Cảm ơn  người Thầy kính mến đã đưa tôi về lại với Huế xưa. Đọc thơ của Thầy bỗng dưng tôi nhớ Huế quá chừng.Tôi nhớ vô cùng dòng sông xưa một thời gắn bó với biết bao kỷ niệm khó quên...
 
Vẫn muốn về tắm nước sông Hương
Theo con sóng trôi về thượng nguồn
 
   Năm Đệ Nhất, tôi không còn học trường Phan Châu Trinh, bởi vì năm đó Trường Phan Châu Trinh chưa có Đệ Nhất. Xong tú tài phần 1, tất cả học sinh Đà Nẵng còn muốn tiếp tục học phải ra Huế ghi tên học Đệ Nhất .
 Mùa hè cuối năm Đệ Nhị thật là vui. Vừa trở thành ông Tú 1 (Ba Me và em tôi gọi đùa như vậy), nên tôi được Ba Me cưng chìu. Tự nhiên tôi cảm thấy mình lớn, trưởng thành, trong lòng có một niềm tin và chút hãnh diện .
Trước khi vào Hè, Trường Trung Học Tư Thục Nguyễn Công Trứ tổ chức một xuất CINÉ tại rạp LIDO gần Ngả Năm, chiếu phim Hồng Y Hải Tặc (Le Corsaire rouge) do tài tử Burt Lancaster đóng vai chính. Có cả phụ diễn văn nghệ. Bọn Ngũ Quỹ chúng tôi hùn tiền mua vé để xem, trước mua vui sau làm nghĩa, giúp trường NCT có tiền mua quà phát phần thưởng cho Học sinh theo như thông báo của ban Tổ Chức. Ông Tú Khôi làm người hào hoa phong nhã, mời vài bạn gái cùng lớp đi xem Ciné. Chỉ mời các bạn gái cùng thi đỗ, không dám đụng đến các bạn thi hỏng vì sợ người ta khóc. Cuối cùng, sau khi thì thầm tuyển chọn, chúng tôi mời được Thuý Oanh, Nguyễn thị Vinh, Như ý, Hồng Hạnh và Liên Hương. Thế là chúng tôi mỗi thằng có một cô bạn gái. Lần đầu tiên trong đời dẫn bạn gái đi xem Ciné, hơi run nhưng trong lòng cũng nao nao một niềm hãnh diện. Thằng Khôi sau khi thu góp tiền của 5 đứa, đủ thiếu không cần biết, vỗ ngực tuyên bố hùng hồn:
"Thưa các bạn thân mến, gái cũng như trai, nghe đây. Để mừng chúng mình thi đỗ, xuất Ciné này tôi bao. Sau ciné, chúng mình đi ăn kem, đi ăn kem thằng Sĩ bao". Nói xong nó cười toe toét, tôi thì tái mặt. Thằng Khôi cù lần tuyên bố ẩu, bao nhiêu tiền nó thâu hết để mua vé ciné, tiền đâu tôi có để bao chầu kem. Tuy lòng lo nhưng tôi cũng mặc, tới đâu hay đó, vui cái đã, hạ hồi phân giải .
Khi vào rạp, thằng Khôi cầm xấp vé, nó nói với các học sinh gác cửa:
"Xin cho các bạn tôi vào, tất cả vé tôi giữ đây". Sau khi chúng tôi lọt vào trong, anh học sinh soát vé chận Khôi lại không cho vào, lý do 10 người chỉ có 9 vé. Thằng Khôi khoát tay lia lịa bảo chúng tôi cứ vào, để mặc nó điều đình. Nó năn nỉ ỉ ôi :" Lần trước Phan Châu Trinh tổ chức, Các anh Nguyễn công Trứ vào chùa, coi cọp, tôi vẫn cho vào, bây giờ tôi chỉ thiếu một vé mà các anh làm khó dễ". Nó nói cách gi` cũng không lọt qua cửa được. Cuối cùng Thuý Oanh lấy trong bóp ra 10 đồng mua vé cho thằng Khôi, rồi cằn nhằn:"Không có tiền mà dám bao bạn gái đi Ciné, rồi còn hứa hẹn cho ăn kem nữa. May quá, nếu tin các anh mà đi theo thì chỉ có ăn Kem giấy". Thằng Bình nói nhỏ vào tai tôi:" Bọn con gái khó chịu, lần sau không thèm mời bọn nó nữa" .
Ánh đèn vừa tắt, trên màn ảnh hình Ngô Tổng Thống hiện ra trong lá cờ vàng ba sọc đỏ. Mọi người cùng đứng dậy chào Quốc Kỳ :
"Này Công Dân ơi, đứng lên đáp lời sông núi. Đồng lòng cùng đi ...đi ... đi ..mở đường khai lối...."
Tôi ngồi bên cạnh Như Ý, sao mà hồi họp lạ thường. Burt Lancaster đu từ cột buồm này qua cột buồm khác đánh đấm ầm ầm, nhưng tôi nào có thấy gì, lòng tôi run lên như cung đàn đứt dây. Vô tình người bạn gái cùng lớp để tay lên thành ghế, đụng vào tay tôi. Lần đầu tiên trong đời tôi biết thế nào là bị điện giật. Tim tôi se lại, tôi mơ màng phiêu bồng như chiếc lá rụng chiều thu .
 
   Cũng hè năm đó, Ba tôi đưa cả gia đình đi nghỉ hè. Ba có một người bạn học cũ làm kinh doanh tại Cần Thơ. Bạn của Ba có nhả ý mời gia đình chúng tôi về nhà chơi mươi lăm ngày hay một tháng. Giống như chuyến đi SaiGon hè năm Đệ Tứ, chúng tôi đáp chuyến xe lửa Đà Nẵng Saigon. Sau một đêm ngủ lại tại ga Saigon, sáng sớm chúng tôi ra bến xe Phú Lâm (sau này đổi thành xa cảng Miền Tây ) theo xe đò về Cần Thơ. Chiếc xe đò tương đối sạch sẽ. Con đường xuôi về Nam đầy gió mát và nắng ấm. Dọc hai bên đường ẩn hiện những mái nhà tranh xinh xắn trong luỹ tre xanh. Có đi xa mới thấy đất nước mình đẹp. Con đường thiên lý dài hun hút, càng đi về Nam con đường càng xanh màu lúa, xanh màu hàng dừa trĩu trái. Tôi mãi mê ngắm cảnh miền Nam , Xe đến Bắc Mỹ Thuận lúc nào chẳng hay. Xe vào phà để qua sông, tất cả hành khách xuống xe đi bộ. Tại đây thức ăn mua gì cũng có, trái cây đủ loại, nào xoài, ổi, cam, quýt, chuối, mãng cầu, măng cụt ... thit bò, thịt chim, thịt chuột, thịt rắn ... xen lẫn tiếng rao mời, tạo nên cảnh náo nhiệt đặc biệt của một miền Nam Thanh Bình.
Tôi thường đọc chuyện của các nhà văn miền Nam như Bình Nguyên Lộc, Sơn Nam ... Tôi mê các thành phố nằm dọc theo chiều dài sông Cửu Long. Tôi vẫn mơ ước một ngày nào đó được về thăm Mỹ Tho, Vĩnh Long, Cần Thơ, Châu Đốc, Long Xuyên, Rạch Giá ... mơ được ngồi trên một con thuyền để ngao du suốt dòng sông. Hôm nay không còn sống trong tưởng tượng nữa, tôi thực sự đang dạo chơi bến Ninh Kiều của thành phố Cần Thơ, Tây Đô của miền Nam .Tôi đã sống một mùa hè thật thú vị, theo người bạn của Ba xuôi thuyền về tuốt đến Tân Châu Hồng Ngự, còn tập làm người lớn uống rượu nếp than, nhậu với con còng, con ốc,cốn cá lóc, con Sam ... mặc quần xà lỏn lặn ngụp, bơi lội trong dòng nước trong như mắt mèo và mát như nước dừa Xiêm.
 
Thấm thoát những ngày đi chơi xa qua nhanh, gia đình tôi giã biệt Cần Thơ, giã biệt Cữu Long Giang, trở về Đà Nẵng. Cũng như dòng Hương giang, Cữu Long Giang sẽ mãi mãi là một dòng sông trong ký ức, luyến tiếc để mà tơ vương :
 
Dù ở trời Tây hay trời Đông .
Dù ở đầu non hay cuối rừng .
Ta vẫn một đời thương nhớ...Huế
Trong hồn có bóng một dòng sông

Trần Hoan Trinh.
 
Chuyến tàu suốt an toàn đưa gia đình tôi về ĐÀ NẴNG. Dù đi chơi xa có vui bao nhiêu đi nữa cũng không bằng về đến nhà mình, là nơi mà cái gì cũng quen thuộc, từ cái bàn, cái ghế, cái tủ, cái giường, cho đến mãnh vườn hoa lá xác xơ (vì thiếu bàn tay săn sóc của Me)...
Chưa kịp thu dọn chiến trường cho ngăn nắp một chút thì đã nghe tiếng nói tiếng cười của lũ bạn reo vang ngoài cổng. Ngũ Quỹ chúng tôi như năm cục nam châm mà từ trường cục nào cũng mạnh. Chúng tôi thu hút quấn quít với nhau đã sáu năm rồi, sáu năm dưới mái trường Phan Châu Trinh. Giờ đây tuy vẫn giữ kín trong lòng chưa nói ra nhưng tận nơi sâu thẳm của tình bạn, tình đồng môn, chúng tôi đứa nào cũng ngấm ngầm chuẩn bị cho một cuộc chia ly. Chúng tôi sẽ giã từ tổ ấm là mái trường Phan Châu Trinh . Năm con chim non ngày nào còn ngơ ngác bên Thầy Cô trao dồi kiến thức tổng quát cho đời, bây giờ chân đã cứng, cánh đã mạnh, sẽ vỗ cánh bay xa với mong ước mai sau, nếu không làm vinh thì cũng đừng làm nhục danh người chiến sĩ cách mạng mà trường mình hân hạnh mang tên.
Ánh nắng chiều còn gay gắt trên hàng phượng đỏ thắm dài theo bờ sông Hàn. Vài chiếc thuyền con băng ngang qua sông về Sơn Trà, Mỹ Thị. Gió mát rượi, mát cả tâm hồn của  những đứa con trai vừa đủ lớn để mộng ước cho tương lai. Chúng tôi thả bộ từ Bưu Điện đến Thanh Bồ. Đứa nào cũng khác lạ, tâm sự nói chuyện rất đứng đắn, không đùa nghịch như đã từng đùa nghịch. Hết hè, Dũng, Bình và tôi sẽ ra Huế học lớp 12. Tấn và Khôi vào Chu Văn An SaiGon. Thế là Ngũ Quỹ ngày nào thề nguyền kết nghĩa bên hốc Cầu Vồng phải sẻ chia đôi trong vài tháng nữa. Năm đứa chưa vào lớp 12 mà đã lo tính đến chuyện sau khi đậu Tú Tài 2. Dũng mơ thành Sinh viên trường VÕ BỊ QUỐC GIA ĐÀ LẠT. Nó muốn thành người hùng tung dù bay trong gió để thoả chí tang bồng. Bình và tôi mộng vào trường Y Khoa Huế. Nhớ có một lần Me bệnh phải đi khám Bác Sĩ. Thấy Me ngồi ôm bụng quằn quại đau chờ đến phiên mình lâu quá tôi xót cả ruột, tôi muốn sau này học thành Bác Sĩ để chửa bệnh cho Me. Thằng Tấn có anh học trường Quốc Gia Hành Chánh muốn theo gót anh. Thằng Khôi nhất quyết ngày sau làm Tổng Thống và nó sẽ không bao giờ làm phiền dân dàn chào đón đưa mỗi khi đi kinh lý. Không biết mộng ước này có cao xa vời vợi không, nhưng trong lòng đứa nào cũng rạo rực một niềm tin. Tuổi trẻ chúng tôi, thế hệ của thập niên 60, mộng và thực cách trở theo chiến tranh. Chúng tôi phải cố gắng hết sức mình mới có thể tiếp tục đến nơi đến chốn trên con đường học vấn, nếu không, chậm một chút thì phải dang dở CẦM TAY SÚNG MÀ VUI LÊN ĐƯỜNG. Tâm sự đầy vơi, tương lai là cả một chân trời tươi sáng đang chào đón hoài bão của tuổi Thanh Xuân.

Mùa hè của ĐÀ NẴNG nắng như thiêu như đốt, chúng tôi cảm thông cho những bạn không may thi hỏng kỳ đầu, ngồi gạo bài, mồ hôi chảy nhể nhại, trong không khí oi bức khó chịu, để chờ ngày thi kỳ nhì vào cuối tháng 7. Chúng tôi may mắn hưởng được ba tháng hè thong thả, có thì giờ chuẩn bi bài vở cho năm Đệ Nhất và rong chơi trên năm chiếc xe đạp. Năm đứa còng lưng đạp mãi như sợ thời gian trôi nhanh, sẽ không còn dịp cùng nhau rong chơi nữa. NAM Ô, NON NƯỚC, ĐÒ XU, QUÁ GIÁNG, HỘI AN ... chỗ nào cũng in dấu chân qua để ghi vào kỷ niệm tuổi học trò .

Một ngày cuối tháng 6, theo thông cáo nhà trường, chúng tôi đến văn phòng để nhận chứng chỉ tạm và Học Bạ chuyển trường .
Tai họa không ngờ giáng xuống đời học trò của tôi. Vì lời phê cay nghiệt của Thầy Hiệu Trưởng Nguyễn Đăng Ngọc trong học bạ " Học được, hạnh kiểm quá xấu", Trường Quốc học không thu nhận tôi vào lớp ĐỆ NHẤT , dù tôi đậu Tú Tài 1 hạng Bình thứ. Tôi không thể nào diễn tả hết nỗi ê chề,uất ức, thất vọng đắng cay của tôi vào lúc đó. Tôi xin ghi lại đây
 
NỖI NIỀM CỦA NGƯỜI HỌC TRÒ CŨ:

Paris , Tháng 2 -2002
Thưa thầy .

     Em nhận được thư Thầy sáng nay, em định vào bureau sẽ viết thư thăm Thầy Cô ngay, nhưng em không viết được vì còn nhiều xúc động. Bây giờ về đến nhà, bình tĩnh lại, em viết thư kính thăm Thầy Cô. Mới đó mà đã 42 năm kể từ ngày em rời trường Phan Châu Trinh để ra Huế học tiếp năm Đệ Nhất. Thầy ơi, em nhớ rất rõ, rõ như sự việc đang xảy ra. Hôm đó em vào văn phòng lấy chứng chỉ tạm tú tài 1 và học bạ để chuyển ra Quốc Học Huế (Trường Phan Châu Trinh mình năm đó chưa có Đệ Nhất ). Cầm học bạ trên tay em buồn như chưa bao giờ buồn hơn. Cuối học bạ thầy Hiệu Trưởng phê “ Học Được, Hạnh kiểm quá xấu “. Chữ ký của thầy chỉ một chữ NGỌC, không có họ và chữ lót. Em giấu không đưa cho Ba Me em xem. Ba Me em vui mừng em vừa thi đậu nên không để ý. Em ra Huế nộp học bạ vào Quốc Học, nhà trường không nhận. Tất cả hoc sinh PCT đỗ Tú Tài 1 đều được thu nhận, trừ mỗi mình em bị loại dù em đỗ tú tài 1 hạng Bình Thứ. Em đành phải thú thật với Me em và sau đó Ba em đã xin cho em vào Nội Trú lớp Đệ Nhất A trường La San PELLERIN Huế. Năm học này em rất  bận rộn vì nhà trường dạy bằng hai thứ tiếng Pháp Việt. Trong thời gian chuyển ngữ, em lo hoc hành chăm chỉ, không còn nghịch ngợm như trước nữa. Cuối năm em thi đỗ  Tú Tài 2 và sau đó thi đỗ vào năm dự bị Y Khoa Đại Hoc HUẾ ..... Nỗi niềm tâm sự 42 năm qua em giấu kín trong lòng cho đến bây giờ. Em giận Thầy, em hận Thầy khi cầm trong tay quyển Học Bạ . Và em cũng thương Thầy khi gặp lại Thầy vào một ngày đầu tháng tư 75, trong cùng một cảnh ngộ. Bây giờ em rất mừng tìm được tin tức của Thầy. Nỗi nhớ nhung hình ảnh mái trường xưa, tình nghĩa thầy trò đang sống dậy trong em. Em cảm động lắm Thầy ơi. Cầu mong ơn trên ban nhiều sức khoẻ cho Thầy Cô để Thầy Cô nhìn đàn con cháu, nhìn bao nhiêu học trò cũ đã trưởng thành. Em tin rằng Thầy rất vui và hãnh diện. Riêng em, em viết thư này để tạ lỗi cùng Thầy ... xin Thầy thông cảm cho đứa học trò nghịch ngợm ngày xưa.

Kính Thầy
Học trò PCT cũ Tôn Thất Phú Sĩ
____________________________________
----- Original Message -----
From: “nguyen ngoc
Sent: Vendredi, Février 20, 2002 6:10 AM
Subject: tham hoi

Gưi Anh TTPSĩ
Hoàng con tôi đã chuyển thư anh cho tôi . Cám ơn anh còn nhớ tới. Có trò nghịch thì có thầy nghiêm và có thầy nghiêm thì có học trò nghịch . Định luật là như thế nhưng thầy nghiêm không quên và không ghét học trò nghịch và học trò nghịch vẫn nhớ và mến thầy nghiêm đó mới là chuyện hiếm có phải không anh Sĩ ? Tôi năm nay 78 rồi, tóc chưa bạc trắng vì còn đánh tennis được . Từ độ gặp Anh ở Saigon Anh đi lúc nào tôi chẳng hay nên cứ gặp học sinh PCT lại hỏi Anh . Một số học sinh PCT liên lạc với tôi cũng thường nhắc đến Anh . Chúc Anh cùng gia đình nhiều may mắn sức khoẻ .

Nguyễn đăng NGỌC 

 
Đệ Nhất La San Pellerin Huế ( 60-61)
 
Cũng may là gia đình tôi tương đối khá, Ba tôi quyết định gởi tôi vào nội trú Trường Dòng La San Pellerin Huế, mái trường Đạo mà Ba có một thời gian dài theo học .
 
Nội trú Pellerin, tôi đi vào một kỷ luật nghiêm khắc. Tất cả giờ giấc trong tuần: học hành, thể thao thể dục, ăn nghỉ , chơi đùa ... đều phải tuân theo một thời khoá biểu đã vạch sẳn. Mỗi tuần chỉ được ra khỏi trường dạo chơi ngày thứ bảy và chiều chúa nhật. Sáng chúa nhật phải ở lại trường làm lễ nhà thờ. Tôi không có Đạo, mỗi buổi sáng đúng giờ thức dậy tôi phải đấm ngực tự sám hối : LỔI TẠI TÔI , LỔI TẠI TÔI MÀ RA ... Tôi tự tu thân trong mái trường Đạo. Sau vài tháng khó chịu ban đầu, tôi đã từ từ thương mến mái trường THƠ MỘNG này, ngôi trường cổ kính nhiều tiện nghi cho lối sống tập thể. Ba mặt trường giáp bờ sông Hương với những hàng cây xanh mượt, phía sau là khu vườn ĐỆ TỬ đầy cam ngọt, loại cam XA ĐOÀI ngày xưa VUA ăn. Nhìn vườn cam nhớ lũ quỹ Phan Châu Trinh quá chừng, nhớ ngày bọn chúng tôi đạp xe về Đò Xu chơi ăn trộm cam. Ngang qua một vườn cam, tôi đã trèo lên một cây sây trái, hái trộm cam ném xuống cho bạn bè lượm. Bị bắt gặp, một ông CỤ già cầm cái roi đi ra. Tôi hoảng hốt từ trên cao thả tay rơi xuống, thân hình rụng như trái mít chín. Cụ già nhân từ vội vàng vất roi đở tôi dậy, sau đó còn hỏi cháu có đau không và dặn dò "lần sau từ từ mà xuống". Cụ tặng cho mớ cam rồi đuổi lia lịa" các Cháu đi chỗ khác chơi đi, đừng đến đây gây hoạ". Bây giờ sống ở Pellerin, tôi đã khác xưa. Đứng trước một vườn cam, tôi không còn muốn hái, tôi muốn những trái cam mãi mãi ở trên cành để tôi mơ mộng. Có lẽ tôi đã bắt đầu giã từ tuổi thơ để bước vào tuổi lớn.Phải rồi, tôi đã lớn... Có một lần, sau buổi học bài Lý Hoá với ( Sư Huynh ) Frère Barthélémi, tôi say sưa nghe Frère vui vẻ kể chuyện tình trong trò chơi của đôi trai gái vừa mới yêu nhau, trò chơi ĐỐ TIM. Sư huynh kể rằng, bên Pháp, trong loài hoa dại có một loại hoa gọi là Hoa Marguerité, đoá hoa nhỏ nhưng có rất nhiều cánh màu trắng vàng. Hai bạn trai gái yêu nhau, mỗi khi dìu nhau đi dạo , gặp hoa này thì hái để đo lường lòng nhau, cứ theo thứ tự, lần lượt ngắt từng cánh hoa thả bay trong gió. Cánh thứ nhất tượng trưng cho ý nghĩa: Je t’ aime ? - un peu (Anh yêu Em hay Em yêu Anh ? - Một chút thôi ). Cánh thứ hai : Beaucoup - Tha thiết. Cánh thứ ba : Passionnément - cuồng nhiệt . Cánh thứ tư: pas du tout – Không yêu một chút nào hết .Cánh hoa cuối cùng sẽ là cánh hoa nói lên tình yêu của mình đối với người bạn lòng bên cạnh. Tôi nhớ mãi trò chơi này,thầm nghĩ đợi khi nào có người yêu, tôi sẽ đem ra đùa vui với nàng.
Sống trong trường như sống trong một gia đình. Frère Jérôme Nguyễn văn Ba, Hội viên hội Địa Lý Quốc Tế làm Hiệu Trưởng, dạy Sử Địa, Pháp Văn và tất cả môn nào mà không có Giáo Sư phụ trách. Frère  Désiré dạy Anh Văn. Frère  Barthélémi dạy Lý Hoá và Triết. Thầy Hồ Sĩ Hùng (Phu quân của cô Phan Mộng Hoàn, giáo sư Phan Châu Trinh sau này, là vị Giáo sư duy nhất không phải là Frère ) dạy toán... Buổi tối học thi chúng tôi có các Sư Huynh dạy kèm. Dù là học thi, chúng tôi cũng chỉ được phép học đến 22h30. Riêng tôi , phần lớn các môn học học bằng tiếng PHÁP nên tôi phải cố gắng  tối đa mới theo kịp bạn bè  , mỗi đêm tôi phải trốn vào toilette học thêm một hay hai giờ. Một hôm tôi  bị Frère  Maurice Giám học bắt gặp, tôi năn nỉ, Frère thông cảm đứa học trò dốt cho tôi học đêm đến 23h30 .
 
Mỗi buổi chiều, khi cơm nước xong, tôi thường hay ra ngồi bờ sông hóng gió , nhìn suốt chiều dài dòng sông Hương, từ cầu Bạch Hổ qua Gare, qua Phú vân Lâu, Đồng Khánh, Quốc học, trường Luật đến cầu Tràng Tiền, khách sạn Hương Giang ... Đập đá .. Vỹ dạ ...Cứ thế mỗi chiều, mỗi chiều ...
Hôm nay, một chiều cuối tháng tư, tháng tư đen trong lòng người dân Việt, tôi đứng trên bờ sông SEINE, bùi ngùi nhớ lai những dòng sông xưa nơi quê nhà, những dòng sông hơn 20 năm chưa gặp lại.  Hình ảnh quê tôi nhạt nhoà trong trí nhớ nhưng trong hồn tôi vẫn còn đó MÃI MÃI MỘT DÒNG SÔNG .
 
Paris cuối tháng tư 2004,
*Cuối năm Đệ nhất tôi thi đậu Tú Tài 2 và vào được DỰ BỊ Y KHOA  HUẾ  , tôi đã trưởng thành để đi vào đời với nhiều mộng ước .

* Tôi vào đời tròn một mộng ước : Tôi đã trở thành một THUỶ THỦ  phiêu lưu khắp góc biển chân trời và giờ đây an vui  tuổi già với PARIS yêu dấu .Ngẩn mặt nhìn ĐỜI , cuối xuống tạ ơn TRỜI ... và xin CÃM ƠN , CÃM ƠN tất ca? ...
 
Tôn Thất Phú Sĩ

TÔN THẤT PHÚ SĨ - BON MARDI
 

TUỔI HỌC TRÒ - 5 - Ðệ Tam ( Lớp 10 )

Publié le 21/04/2015 à 16:08 par tonthatphusi Tags : centerblog image soi
TUỔI HỌC TRÒ - 5 -  Ðệ Tam ( Lớp  10 )

 

TÔN THẤT PHÚ SĨ - BON MARDI

TUỔI HỌC TRÒ - 5
Ðệ Tam B ( Lớp  10 )

1958-1959
 
Cô  Giáo  Lê khắc  Ngọc  Quỳnh  ,  tôi mến Cô  qua hai câu thơ trong  bài thơ Trường Phan Châu Trinh.

 " Phan Châu Trinh thuở tơ vương
Những người  xưa ấy  dễ thương đến  giờ ."

 
  Có  những  thầy cô cũng là  bạn thân   một  thời với tôi  hay trên dưới  một chút  , sau  khi xong Trung Học  theo ngành Sư Phạm  về  dạy  lại  Trường Phan châu Trinh ,  tôi gặp  không dám gọi anh tôi  hay mày tau  ,tôi vẫn gọi là  Thầy , bởi vì tôi  tôn trọng cái chức vụ này  , có  một lần tôi qua  Đức  thăm  thằng bạn thân ngày  xưa , thằng Khôi  một  trong ngủ  quỷ  chúng tôi , bây giờ là  Cha Đạo  nhà  thờ  . Cha  đứng trên bục  giãng  , giãng  Đạo  cho hàng  ngàn  giáo  dân  người  Đức  , không khí im lặng trang nghiêm  tôi đâm ra phục  nó , xong buổi  giãng tôi đến một bên Khôi và  thưa  CHA  măc dù tôi không có Đạo  , nó  ôm tôi khẽ  nói  , mình  MẦY  TAO  đi , để mình  sống lại  vài  giờ của   một thời  ấu  thơ  . Có  những chức vụ  mà trong thâm tâm  tôi  lúc nào tôi cũng trân quý , trong đó có  Chức  Cha Đạo và THẦY GIÁO  .Do đó  trong  6 năm  PCT  , tôi là  học trò  hoang nghich , phá  phách  nhưng chưa  một lần hổn hào  hay vô lễ với  Thầy Cô ,cho nên khi  viết về những chuyện  nghịch  phá  ngày còn cắp sách tôi thấy  dễ thương  khi nhắc lại  , và tôi nghĩ  người  đọc  cũng dễ dãi  cho tôi .
Miền Nam  được  vui hưởng  Thanh Bình  được vài  năm  54 - 58  , sau đó chiến tranh lại bắt  đầu nhen nhúm , Hiệp  định  Genève  lấy vĩ tuyến 17  phân chia đất  nước ra hai miền Nam Bắc   , Việt Cong  không thi hành đúng đắn Hiệp  định , không rút hết  quân về Bắc  , âm  mưu để lại  một  số lớn  cán bộ và  bộ  đội là dân miền Nam nằm  vùng  để mưu  toa thôn tính  Miền Nam sau này  , đầu năm 59  Việt Cọng đã  bắt  đầu  đánh phá Miền Nam  , tuổi trẽ chúng tôi cũng bắt đầu lao vào cuộc chiến  , song song với sự trưởng thành của  Quân Lực  Việt Nam Cong Hoà  một  lực lượng chủ lực , Chính  Quyền  Miền Nam do Tổng Thống  Ngô Đình Diệm  lãnh đạo  ban hành sắc lệnh thành lập Lực lượng quân nhân trừ  bị ,goi là  QUÂN DỊCH  , thanh niên  tuổi từ  18  đến 30  phải tuần tự  lên đường  nhâp ngũ  , sau 6 tháng huấn luyện quân sự  , được trở về đời sống dân sự  thuộc thành phần trừ  bị  , khi cần sẽ  được gọi nhập ngũ  ngay  , Nam học sinh , sinh viên được hoãn vì lý do học vấn , chiến dịch  được rầm rộ tuyên truyền để người dân được thông suốt  , bài  hát  ĐI QUÂN DỊCH  hàng  ngày  phát thanh trên Đài tiếng nói SaiGon . Thủ Đô Nước Việt Nam Cọng- Hoà  :
Vài hàng gởi anh triều mến ;  Vừa  rồi làng có truyền tin . Nói rằng nước non đang cần  . Đi Quân dịch là thương nòi  giống  ...  Cầm  tay súng mà vui lên đường  ... Thường thì tìm sang giàu tới  .  Tình này thì khác  người ơi  . Bao giờ nước  non thanh bình . Tình yêu ấy đõi ta nên vợ  chồng  ...
Thời  cuộc  , chiến tranh  càng  ngày càng lan  rộng  , tuổi Phượng vĩ ve sầu  lung lay  , tuổi  Đệ Tam  tuổi của  Thiên đường   hình như không được trọn vẹn cho chúng tôi .Trong  những năm Trung Học  , Đệ Tam  là năm  đẹp nhất trong đời  học trò  , vừa  đủ lớn  để  Mộng  Mơ  , trái tim  đã  biết rung động để dệt  thành  những  mối tình nên thơ  ,chỉ biết  học hành , chơi đùa  , không lo gì  về thi cử , một  buổi sáng  đệ  tam  , tôi soi gương  , tình cờ  thấy  mình có vài sợi râu lún phún  , tiếng  nói tự  nhiên  ồ   ồ như tiếng vịt đực  , trước khi bước ra khỏi nhà  biết chải mái tóc cho gọn  , áo  quần phải ủi trước khi mặc  ,tay chân tự  nhiên  dài ra , ngực nở  , vai rộng , bắp thịt rắn chắc  và  nhất là  không muốn ba me  để ý  đến nữa  , thích sống tự do , tự lập ...và từ đó tính tình trở nên ngổ  ngáo  khó dạy , bởi vì  tôi  bắt đầu bước vào TUỔI  ĐÔI MƯƠI  :


Vậy đó  bỗng nhiên mà  HỌ  lớn 
Tuổi hai mươi đến  có ai ngờ 
Một hôm trận gió Tình yêu lại
Đứng ngẩn trông vời áo Tiểu Thơ 

Huy Cận


    ĐaNằng  có   con đường Đổ Hửu VỊ  (  Hoàng Diệu )  rộng thênh thang chạy dài từ ngã năm  đến Chợ Mới , hai bên  đường  đầy  phượng vĩ đỏ rực  khi hè về , con đường Phan châu Trinh thơ mộng     chạy song song ngang qua những ngôi chùa cũ mới  , chùa  Nguyên Thuỷ  , chùa Phổ Đà với  những  lần tôi theo chân me đi lễ , con đường Trưng nữ Vương từ Phi Trường  dài  đến Cổ Viện Chàm , dọc theo bờ sông Hàn  miên mang tình tự  , con đường Độc Lập  sầm uất  phố xá  hai bên , có  nhà  Thờ uy  nghi cô?  kính   . Chợ Hàn trung tâm của thành phố xuôi về đường Quang Trung  cây cao bóng mát  , con đường về Trẹm  , về Thanh Bồ vòng ra bãi Biển  Thanh Bình mỗi  lần  thuỷ triều  xuống  ,  nước  rút  cạn , làm  trơ  những vỏ ốc trắng tinh  thoi thỏi  theo hàng thông  thẳng tăp  ,  con đường Ông Ích Khiêm  có ngôi chùa Tỉnh Hội  , một thời tôi vui học trong Đoàn Thiếu Niên Phật Tử  , đến Chợ Cồn gặp  con đường Hùng  Vương . Những  con đường  thời  nhỏ  tôi đã  đi qua , đi lại  không biết bao nhiêu ngàn lần , mòn không biết bao nhiêu đôi giày  , mòn bao nhiêu lốp  xe đạp , thế mà  tại sao lòng tôi vẫn mãi  vương vấn  chỉ  một con đường :  Tôi gọi là con đường  Mang tên em  , tựa của một bản nhạc tình dễ thương thời bấy giờ  , con đường hằn in  những dấu chân kỹ niệm  thời tôi mới biết yêu  . Năm  nay , năm Đệ Tam , hình  như tôi đã  trở thành  người lớn  ,  đã  biết  buồn khi  mặt trời  xuống bên kia  núi Tiên Sa , biết vui khi nhìn một nụ hoa nở  vội  , ngẩn ngơ  khi thấy  một tà áo  trắng  bay bay trong gió , yêu thơ  Xuân Diệu , Tế Hanh  , Chế Lan Viên , Hồ  Dzếnh ,Lưu trọng Lư ,  Quang Dũng ... , họ  làm thơ  vì tôi , họ  đại diện tôi  để viết  nên những  bài thơ tình bất hủ  để lại cho hậu thế mai sau , chỉ có họ mới  nói đúng được  tâm sự  của tôi , mỗi lần  đạp xe qua lại nhà người học trò con gái tôi thầm thương  , tôi về  viết vào quyển sách Toán Đệ Tam:

Em  ngồi  bên song cửa .
Anh đứng dựa tường hoa .
Nhìn nhau mà  lệ ứa.
Mỗi  ngày  một cách xa .

Hôm sau thằng Khôi mượn sách  chép bài toán , đã sửa lại  :

Em  ngồi bên song cửa  ;
Anh đạp xe đi qua .
Nhìn nhau mà bụng đói .
Mỗi  giờ  mỗi xót xa.

 Cứ mỗi chiều tan học  , dù mưa hay dù nắng  ,   X  ,(  tôi  gọi  tên nàng là  X  cho  hợp với  Đệ Tam B  ban Toán của  ngủ  quỷ  chúng tôi , gọi NÀNG  nghe  cải lương quá  ) thường hay đi bộ về nhà , chúng tôi khoá xe đạp  bên gốc cây  đầu trường , tôi lẽo đẽo làm  như vô tình  đi sau , bốn thằng  quỷ  đi  xa xa  đề phòng tôi có chuyện gì  như  té hay  xỉu  thì giúp đở  , cứ  im lặng đi theo như vậy , đến khi X  quẹo vào nhà , cái cổng đóng lại  , tôi mới  yên lòng  đi chơi tiếp với bạn bè  ,Lủ Quỷ  biết ý  nên cứ  lẵng lặng  đi theo   cho hết đoạn đường SI  .
Một tối nọ , nhớ  quá  ,   rũ  bọn  quỷ  đến nhà  X , chỉ cần nhìn cái nhà thôi , đến nơi  , tôi nãy ra ý  định  leo tường vào  thăm X  , trời mưa lâm râm thường gọi cho nên thơ là  Mưa  bụi  , bạn bè cản  , nhưng tôi nhất định phải vào , như vậy mới  chứng minh đươc  cho X biết tình tôi , dù câm nín , bức tường cao quá , bốn thằng phải  đồn đồn  làm cái thang cho tôi trèo lên .Vừa  đến đầu tường , bỗng   nghe  tiếng còi  Te...   , hai ông Cảnh Sát  lù lù  đứng bên cạnh tự  bao giờ  :
- Tụi  bây trèo tường vào ăn trộm phải  không ? còng tay bắt  về bót  .
- Không tụi  em đâu có ăn trộm .
- Không ăn trộm , vậy  trèo tường vào làm gì trong đêm tối ?
Thằng Bình  miệng lưỡi hơn hết  giãi thích  mọi  chuyện với  hai ông Cãnh Sát , cuối cùng sau khi lục soát  kỹ  trong người 5 đứa  , không có gì khả nghi ,may thằng Tấn có cái THẺ  HỌC  SINH  đem theo ,chúng tôi được  tha cho về , với lời hăm doạ và nụ cười chế nhạo của hai ông Cãnh Sát  :
- Lần sau mà như vậy sẽ  bi đem giam và  thông báo nhà trường đuổi hoc  .
-Mới  Đệ Tam  mà lộn xộn  .
Bọn  Quỷ  khổ sở  về mối tình của tôi , nhưng phải chia bùi xẽ đắng  cho trọn tình trọn nghĩa  , vì đã  cùng nhau uống nước miếng thề nguyền kết nghĩa  vào một buổi trưa  trong hốc Cầu Vồng  .
Ngẩn  ngơ  , ngơ  ngẩn  như vậy  suốt  mấy tháng liền  , cho đến một  buổi sáng  , tôi  nhịn ăn  quà   ghé tiệm bánh bao Thời  Đại  đường Độc Lập   , mua  một cái  bánh bao , gói cẩn thận kèm theo bức thư tình dài  5 chử :
Tặng  X  để ăn sáng
Tôi  đem ý  định bàn với  lủ bạn , sẽ  đem cái bánh bao để dưới hộc bàn chổ  X  ngồi  , buổi sáng X  vào lớp , cất cặp sẽ thấy liền  , bọn Quỷ  không đồng  ý , thằng Bình bàn ra  .
- Như vậy  tốn  kém , mày chia 5 phần , mỗi đứa  một phần có lý hơn  .
- Tặng người mình yêu  , người ta tặng bông  giấy để giử được lâu  , dầu thơm nước hoa ... , tệ nhất là  một bản nhạc do Tinh Hoa Miền Nam xuất bản  , mầy lại tặng bánh bao  ,trần tục  ,  không nên thơ chút nào .
Mặc  bọn chúng , mỗi đứa một ý  , tôi vẫn làm , cuối cùng bốn thằng quỷ  cũng phải giúp tôi .
Tiếng trống lần thứ nhất , học sinh vào lớp đễ chuẩn bị  giờ  học  , bên này   nhìn qua  lớp  của  người mình trộm yêu ,thầm  nhớ , một bầy con gái  , chia nhau ăn một cái bánh bao  , vừa ăn  vừa cười , ồn như cái chợ  , tôi mặt mày  xanh lè  , bốn thằng quỷ  phải vịn tôi đứng cho vững , nếu không có thể xỉu  .
Trái tim tôi , bị một mũi tên bắn xuyên qua và  đã  nhỏ  máu  , cuộc tình thơ dại của tôi  , cái thuở cho rất nhiều mà không nhận được  CHI , nhưng dù sao cũng là :

... một thuở đã trở thành quá khứ .
Và một thời là kỷ niệm trăm năm.

Trần Hoan Trinh.
 
  Ôi ta buồn ta đi lang thang bởi vì ai  ?
Ôi ta buồn ta đi quyên sinh cũng vì  em  .

   Tôi đứng dựa vào tượng CHÚA   trước nhà thờ  , hát  khẽ  để mình  mình nghe , thế mà bốn thằng quỷ  lắng tai nghe được  , chúng hoảng hồn  an ủi , thằng Khôi lên mặt dạy đời :
-Mày  không nên tự tử  , tau biết mấy ngày này  mầy buồn  , nhưng  thời gian
sẽ làm cho mày  quên đi . Tau thấy mày tau chán quá  , thề sau này không lấy vợ
-  Thằng Dũng  trề môi .Đàn bà con gái  là  cái quái gì , tau chỉ thích đá banh và  bạn  bè
- Mầy cố học giỏi  , sau này mầy  là kỷ sư   , bác  sĩ  , ông này  ông nọ  thiếu gì con gái theo mày , thằng Tấn nói  như hét vào tai tôi . Riêng thằng Bình  cười  ruồi :  Tau không có số đào hoa , con gái chê và  chê con gái , tau khoẻ   re .
Bốn đứa  bốn ý , tôi gôm lại thành chân lý cho đời  .
 
  Năm nay cô Đặng thị Liệu dạy Anh Văn  là Giáo sư  chính (  sau này gọi là GS  hướng dẫn  hay GS  chủ nhiệm ) , chúng tôi thích Cô Giáo làm GS chính hơn Thầy , Cô thì dễ nhõng  nhẽo và dễ xin tiền hơn Thầy mỗi  khi có dịp làm cái này  cái nọ  cho lớp  , nhưng có lẽ nói cho đúng hơ n , hoc trò con trai thì  thích Cô ,  con  gái thì  thích Thầy  cũng là tự nhiên thôi  . Cô Liệu dáng nhỏ nhắn  xinh xinh  , cô hay cười  , dù có chuyện gì  bực mình , không bằng lòng cô cũng không cau có , cô hiền như  nàng Tiên  Bạch  Tuyết  trong 7 chú lùn  , cô chìu  học trò kinh khủng , học trò nói gì cô cũng nghe và ừ ,  có lần trong kỳ thi đệ nhất lục cá nguyệt , một bạn trong lớp  khi phát bài chỉ được 09,50/20  , chạy lên bàn thầy nhỏ to  với cô xin được điễm trung bình , cô cười sửa lại 10/20 và nói lần đệ nhị lục cá nguyệt không có xin nữa nghe , phãi cố gắng .
Nhưng không còn dịp để nhỏng nhẽo với cô nữa vì giữa niên học  cô hết dạy lớp tôi mà Thầy  Phạm văn Ấm  thay thế .Hôm  tiễn cô , trong bửa tiệc  nhỏ để tạm chia tay , cả lớp  đều sụt sùi  khóc , cô an  ủi :
- Cô đâu có đi xa  , cô vẫn dạy ở trường mà  .
Thằng Khôi ngịch ngợm phá phách thế mà bỗng trở  nên thi sĩ  , nó viết vào  tờ giấy học trò tặng cô  :

Có những lần đi không rượu tiễn .
Mà  nghe ngây  ngất  cả tâm tư   .

  Tôi thay nó , đứng dậy ngâm  hai câu thơ và trao  tặng cô . Cô cười  nói : còn nhỏ  không được uống rượu  nghe , say đó
Chúng tôi cười vang , tuổi trẻ là thế , vừa buồn thì  lại vui ngay , chập chờn  như trời lúc mưa lúc nắng  .
Cô Liệu  ơi ! cô có còn cất giữ tờ  giấy này như cô đã hứa  năm  xưa  với học trò  đệ Tam  B  của cô  không ?
Tết năm nay tháng 2 năm 1959 ,trong 12 con giáp tôi không nhớ  con gì , thôi tạm gọi  Tết CON BÒ  , thầy Phạm văn  Ấm  thế  cô Liệu  , dạy  Anh Văn (  Sinh ngữ  chính ) và cũng là Giáo sư chính luôn , thầy  vừa dạy  vừa học để chuẩn bị  về Hué  thi  vào Đại Học Sư Phạm  Anh Văn  , cho nên thầy ít để ý  đến sinh hoạt của lớp  , mọi việc giao cho thằng Định trưởng lớp  , thằng  Định  làm  trưởng lớp 5 năm liền , tuy nó học giỏi  nhưng không phải giỏi nhất lớp , nhờ có tánh chăm và  chịu trách nhiệm nên năm nào cũng được bầu  , nó khoái ngủ  quỷ lắm , bây giờ còn có tên Ban ngủ ca 5 con bò  , cái gì làm không được thì giao cho tụi này  với  luật  giang hồ là làm thì làm chứ không chịu trách nhiệm , tụi này bách  nghệ , việc gì cũng làm được , kể cả  quét lớp , làm vệ sinh , trang hoàng...Thể thao, khôi hài chọc cho cười có  thằng Dũng , cái mông lớn như bà Đầm  mập , như ng nó chạy mau vô cùng  .  Ăn nói giao thiệp có thằng Bình , nó đã  từng thức suốt đêm để tranh luân với thầy Đặng minh Trai về Ấp Chiến Lược và  Nhân Dân Tự Vệ của  ông Ngô Đình Nhu . Cắm trại , sinh hoạt  ngoài  trời có thằng thằng Khôi ,  Chưởi lộn , đánh lộn có thằng Tấn   và cuối cùng văn nghệ có tôi .Tuy là hay phá phách  , nhưng cũng giúp ích  cho lớp được nhiều nên bạn bè thương mà không ghét  , Tết năm nay lớp  tôi tổ chức  tiệc tất niên lớn , lợi dụng năm nhàn  hạ  ăn tết  huy hoàng  , quan khách  được mời  là các Thầy cô , Tôi đề nghị phải có ngay ban Ẩm thực  , mỗi bạn góp 20 đồng  , xin xỏ đâu không cần biết , bắt buộc phải  gốp  , só tiền này  bằng 4 ly chè đậu đỏ  bánh lọt  loại lớn  ngã năm  , thầy Ấm cho thêm 200 đ , ban văn nghệ được thành lập làm  nòng cốt  , thế là tiến nhanh ,tiến mạnh , tiến  vững chắc đến ngày  Tất niên .
Hôm đó  , thầy cô  , mỗi người nhín một chút thời gian đến chung vui với  chúng tôi đông đủ  . Phạm thị Liên Hương  ( sau  này cũng là  Nha Sĩ , có phòng khám răng ở Huế ) đọc lời chúc  tết thầy  Cô  :

Kính Thưa Thầy Hiệu Trưởng .
Kính Thưa Thầy Cô .
Các bạn Tam B  thân mến .

............

    Liên Hương , đoá hoa biết nói của  Tam B  , giọng Huế ngọt ngào  , ngon như bánh bèo Gia Hội  đã làm cho mọi người cảm động , LH  vừa dứt  , Thầy Hiệu Trưỡng là người vỗ tay hoan hô đầu tiên .
Sáng mồng một tết  , ngủ  quỷ  , năm  bộ  đồ mới  , năm con ngựa sắc chạy vòng vòng thành phố   , đến đầu hẽm  Chùa Hải Châu  ,  thiên hạ  đang   vây quanh các sòng bạc  , sóc dĩa  với hai bên chẵn và lẽ  , nhất nhị tam tứ  ngủ lục  , bầu cua  cá cọp , đủ các phương cách  sát phạt nhau  , thằng Khôi la lên :
- Ê  , dừng xe , tau có chuyện muốn bàn .
- Chuyện  gì .
-Mình  hùn tiền đánh bạc  .
-Thua thì về nhà ngủ  , thắng lớn , mình đi Hôi An chơi  .
Chuyện của  chúng tôi , đứa nào nói ra cũng có lý , không xướng ra thì thôi , chứ xướng ra là  OK  ngay .
Tất cả gom  hết tiền lì xì được gần 300 đồng  , sà vào sòng Bầu Cua Cá  Cọp  , thằng chủ bàn vừa xóc vừa la  :
-Mại dô ! Mại dô , đầu năm tết đến ,  may mắn may mắn , đánh lớn trúng lớn , đánh nhỏ trúng nhỏ , không đánh thấy người khác trúng mình tiếc .
Bố nó , Hấp dẩn quá  ; thằng Dũng đặt 20đ  chổ con CUA , thằng cầm cái hô KHUI  , nó dở cái chén ra :
2 Cua  1 Bầu , ngủ quỷ cười hô hố , thắng 40  rồi  .
Cứ như vậy lúc thắng lúc bại , thắng thì ít , bại thì nhiều  , cuối cùng còn 20đ  trên tay , sáng mùa Xuân trời lành lạnh  nhưng đứa nào trán cũng chảy mồ hôi , tôi đặt ván cuối cùng Con TÔM . 2 Cá 1 Nai , tiếng thằng chủ cái hô to , lòng chúng tôi xìu  như cái lốp xe đạp  mà hồi nào  đánh lừa  Thầy Tòng xin tiền ăn quà vặt  bên bờ sông Hàn mộng mơ của thời  mới lớn .
Phan châu Trinh , đệ tam B    ơi ! ta yêu em từ thuở dại khờ  , những người bạn   năm xưa người còn kẽ mất  , nhưng đâu đây tiếng lòng vẫn còn réo gọi:

*

PHAN CHÂU TRINH  , BUỔI TƠ VƯƠNG .
NHỮNG  NGƯỜI XƯA ẤY  DỄ  THƯƠNG  ĐẾN  GIỜ.

Paris , những nụ  hoa trong vườn chớm nở

Tôn Thất Phú Sĩ
 08 Mars 2003

TÔN THẤT PHÚ SĨ - BON MARDI